Đến trưa qua mụ hàng cơm, mụ hàng cơm chào:
- Mời bác vào xơi rượu. Anh ta trừng mắt bảo rằng:
- Ai là bác nhà chị?
- Mời ông vào xơi cơm vậy.
- Ai là ông nhà chị?
- Nào ai biết ông là gì mà mời chứ?
- Mời thầy! Phải mời như vậy.
- Thế thì mời thầy vào xơi cơm.
Anh ta vào, nhà hàng mời cơm rượu tử tế, thầy ngất ngưởng ngồi đánh chén. Bà hàng nghi hoặc, chẳng biết thầy là gì, mới lại gần và nói:
- Thưa, thầy là gì cho tôi biết? Hoặc có việc gì nhờ đến thầy chăng?
- Tôi là thầy bùa chữa được bách bệnh.
Ngay lúc đó có một anh, vợ ở nhà bị bệnh thổ tả chạy đến xin gừng. Bà hàng mới trỏ tay vào thầy bảo rằng:
- Phúc bảy mươi đời nhà bác! Đây có ông thầy bùa cao tay lắm chữa được bách bệnh! Đó, ông ấy ngồi đó.
Anh kia đến gần khúm núm thưa rằng:
- Nhà con phải chứng thổ tả nguy lắm, xin thầy làm phúc cho.
- Được, không khó gì, đi lấy giấy bút đem lại đây. Anh kia vội vàng đi kiếm mang lại. Thầy vẽ một con chó chòm mõm vạt ống dầu rồi đưa cho và dặn rằng:
- Đem về đưa cái bùa này cho người bệnh trông thấy và đốt hòa vào bát nước lã cho uống vào là khỏi ngay.
Anh kia xin được lập tức đem bùa về cứ theo lời như thầy dặn cho vợ uống, thế nào người vợ khỏi ngay. Tảng sáng anh ta tới ngay hàng cơm đón thầy về tiếp đãi rất hậu. Tiếng đồn vang cả trong làng. Hôm sau thầy đang ngồi uống rượu, bỗng có người đến xin bùa thầy về cho vợ, thầy hỏi:
- Chị ấy làm sao?
- Thưa thầy, nhà con trở dạ từ hôm qua đến giờ mà chưa đẻ được, xin thầy làm phúc cứu cho.
- Ừ được, chẳng khó gì, đừng lo! - Lại sai đưa giấy bút đến vẽ Ba Bị: 9 cái quai, 12 con mắt, đưa cho và bảo rằng:
- Anh mang cái bùa này về đưa cho chị ấy nhìn thấy rồi đốt hòa nước lã cho uống là đẻ ngay.
Anh kia vội vàng làm theo lời thầy, vợ uống chưa khỏi miệng thì đẻ ngay.
Từ đó, hai nhà tranh nhau đón thầy về tiếp đãi. Mấy ngày sau, thầy đòi về, hai nhà tiễn đưa rất hậu. Một nhà có thằng con trai 15 tuổi năn nỉ xin theo thầy, thầy đồng ý. Bố mẹ mới cấp tiền lưng, gạo bị cho con đi theo thầy ăn học.
Được 1 năm, thằng bé xin phép về nhà, bố mẹ đón con mừng rỡ và hỏi học hành thế nào, con thưa:
- Chắc hẳn thầy sợ bố mẹ không được trọng thầy nên thầy chẳng dạy gì cả, cả ngày chỉ bắt đun nước, quét nhà.
Bố mẹ lấy làm buồn và bàn với nhau, hay là thế thật. Người bố lập tức bắt lợn, đong gạo và các đồ lễ khác chân thành đến nhà thầy làm lễ nhập môn và năn nỉ thưa rằng:
- Lạy thầy, xin thầy làm phúc cho cháu ăn mày thầy để về sau được nên người, chúng tôi không bao giờ quên ơn.
Thầy nói: “Nghề tôi chẳng có gì mà phải học chỉ xem ý thì biết được”.
Bố thằng bé tưởng thầy không chịu truyền phép cho cứ van lạy mãi. Thầy nín không được mới nói rằng:
- Khốn nạn! Nghề tôi có gì đâu mà phải học? Này, như người ta tháo dạ thì vẽ lũ chó vào tháo sạch đi thì còn đâu mà ỉa! Còn đàn bà khó đẻ thì vẽ ông Ba Bị, cho ông ấy vào dọa nạt đứa bé, đứa bé sợ, phải thòi ra. Thế thôi chứ có gì đâu!
TTC- Ngẫu hứng củ - quả - 24/08/2009
- Bài kiểm tra gây sốc - 14/08/2009
- Tội nghiệp các cụ rùa! - 14/08/2009
- Biên bản một cuộc họp tổ chuyên môn - 14/08/2009
- Bú sữa trẻ con - 14/08/2009
- Chuyện ngọt ngào - 03/06/2009
- Hôn rát lưỡi - 03/06/2009
- Máy bán tem - 03/06/2009
- Hai chàng ngốc siêu khỏe - 03/06/2009
- Không cười không là con người - 03/06/2009
Khai giảng: 08/02/2012



Khai giảng:









